Why do you choose the Philippines?
How long have you been here?
1st time? Are you here alone?…
Đây là 3 câu ai gặp cũng hỏi, rồi mình lại tua những tràng như nhau thành thuộc lòng luôn mất. Nhưng với câu thứ 2 nếu là đi chơi thì ko sao, đằng này đã lần đầu lại còn đặt cược luôn cả cái research to đùng vào nữa nên thỉnh thoảng mọi người lại động viên “mày dũng cảm thế” các kiểu, xong ai cũng dặn dò “be safe”!!!
Tính đến hôm nay là tròn 1 tuần ở Philippines, chắc có 1 tỷ chuyện đã xảy ra mà không viết lại thì 1 tỷ chuyện khác sắp đến sẽ làm mình quên mất.
Hôm mình đến may mà có bạn ra đón, khổ nỗi mỗi đứa 1 terminal nên sau khi gọi điện nhờ và chờ thêm 30p nữa thì gặp được nhau. Mình đã nói trước hành trang của mình ở đây ko có gì khác ngoài bạn bè mà, nên ham vui khắp nơi đôi lúc cũng có lợi chút.
Từ sân bay Manila về thành phố có 3 cách đi lại: xe bus - chỉ có 1 số tuyến nhất định; taxi dù- khoảng 1500 peso/lượt (~30euro) và taxi sân bay chạy theo km.
Đợt bên kia thầy đã cảnh báo bạn thầy bị tính 100e/ lượt nên cũng thấy hơi sợ, cả 2 quyết định đứng chờ khoảng 2 tiếng để được ngồi lên taxi của sân bay, về nhà chỉ hết khoảng hơn 300p. Thôi thì mệt nhưng ít nhất thấy mình không bị mất tiền ngu, chứ nói thật nếu ko có bạn có khi mình sẽ măc kệ xong tự thấy mình ngu cho mà xem…
Thực ra đến bây giờ cũng ko biết có phải do mình bị ngớ ngẩn mà gặp nhiều chuyện hay ko nữa, nhưng mỗi lần gặp chuyện thì lại hay có người tốt giúp nên mỗi lần nghĩ lại lại thấy vui.
Đầu tiên là chuyện nhà, hôm đầu về đến nhà chị host thì thấy chị rất nice, mỗi tội mình lúc đấy bị đơ nên vâng dạ xong ngồi trước vali cả 15p ko biết làm gì đành đi ngủ. Đêm đầu cũng chẳng ngủ được vì lo không biết ngày mai nên làm gì nên nói chung dậy cũng rất sớm để ra khỏi nhà làm-gì-đấy.
Kiểu mỗi lần đi về đc nói tiếng Việt với chị Thảo (chị host) rất vui, mà cũng thấy hợp hợp nhau vì có nhiều điểm chung nữa. Sau 2 hôm mình có buổi nói chuyện với 1 cô giáo được giới thiệu trong trường Uiniversity of the Philippines (UP) (trường mà mình sẽ làm việc chính) thì cô bảo nhà cô còn phòng, ngay gần trường, và cô cũng muốn giúp contact về đề tài của mình nên nếu mình qua ở sẽ tiện hơn.
Thấy siêu ngại với chị host nhưng vì công việc nên đành chuyển nhà, giống như từ condominium sang khu tập thể đại học giao thông vận tải hiuhiu. Chuyện sẽ ko có gì đặc biệt nếu mình và cô ko bị tiếng Anh làm cho hiểu nhầm. Ngày mình lách cách mang đồ qua thì cô ko có nhà, tý nữa ngủ lề đường thì tự nhiên có mấy em nhỏ đi qua nhìn rồi “Sayang heyo” vì tưởng mình người Hàn Quốc.
Sau khi nói chuyện 1 hồi thì các em ý đưa đi giới thiệu cho vài nhà hàng xóm để ngủ nhờ, cả 4-5 em thậm chí còn vác hộ vali từ tầng 1 lên tầng 4 xong đưa đi 1 tour vòng quanh khu tập thể (khoảng 23 block nhà thì phải) giới thiệu đủ thứ, lại đưa về nhà giới thiệu vs bố mẹ cho ăn cơm và dạy cả tiếng Tagalog nữa. Nhà mình ngủ nhờ là 1 phòng nhỏ trong nhà share nhiều người. Trừ việc có 1 con gián chết ra thì tối hôm đấy cũng có thêm khoảng 3-4 bạn lớn lớn nữa ngồi tán linh tinh cùng. Thề là tối hôm đấy ko biết nên vui hay buồn nhưng được cưu mang là thấy vui rồi :)). Bây giờ mỗi lần đi làm về thỉnh thoảng lại nghe các em gọi “Miss Mi, miss Mi….” rồi hỏi thăm dễ thương phết.
Ăn uống thì như stt mới update là toàn ăn ngoài đến ngấy cả người nên được 1 bữa đi chợ nấu cơm mừng lắm. Cái làm-gì-đấy ngày đầu tiên là đi mua sim điện thoại và vào Starbucks ngay gần nhà uống Green tea và phát hiện ra nó ko có wifi huhu. Cũng có tình thần trước là wifi ở đây chậm nhất nhì ĐNÁ nhưng ko nghĩ lại là của hiếm luôn. 1 tuần nay chắc tốn nhất là tiền wifi 3G vs tiền ăn. Mỗi lần chọn chỗ…cắm rễ là phải tìm chỗ nào có wifi lại gần các nơi chuẩn bị đến nữa.
Đợt hoa hậu thế giới vs hoa hậu hoàn vũ thấy VN kêu gọi vote ầm ầm mình đã tưởng người Việt dùng mạng xã hội hoành tráng lắm rồi nhưng sang đây mới biết người Philippines chắc có khi còn đầu tư hơn. Chẳng thế mà nhà mạng nào bên cạnh các gói internet bình thường cũng cung cấp các gói dành riêng cho social network (fb, Instagram…), rồi dành riêng cho các kênh giải trí kiểu news, youtube…