Bản Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh là một văn bản có tính chính luận mẫu mực và có giá trị lịch sử to lớn, là bản khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, là kết tinh của chủ nghĩa yêu nước, của khát vọng tự do, hòa bình và tự chủ. Tuyên ngôn độc lập chính là bản anh hùng ca được viết bằng máu của hàng triệu con người Việt Nam yêu nước đã hi sinh trong cuộc đấu tranh bền bỉ, kiên cường. Tuy nhiên văn chính luận lại có những đặc trưng riêng của nó mà đối với nhiều Giáo viên và học sinh, thể văn chính luận là khô khan, khó hiểu. Cái nhìn mang tính định kiến đó dẫn đến việc dạy học mang tính qua loa, hình thức. Điều này dĩ nhiên sẽ dẫn đến việc dạy học văn chính luận nói chung và bản Tuyên ngôn độc lập nói riêng chưa đạt đến hiệu quả như mong muốn.
Như chúng ta đã biết, văn chính luận là một thể loại văn học quan trọng, riêng đối với văn học, văn chính luận đã đồng hành cùng nền văn học trong suốt quá trình lịch sử, còn trong chương trình Ngữ văn phổ thông, văn chính luận chiếm một phần tương đối lớn và Tuyên ngôn độc lập là một áng văn chính luận mẫu mực. Nói như thế có nghĩa Tuyên ngôn độc lập là một bản anh hùng ca bất hủ của thời đại Hồ Chí Minh đã kế thừa và phát huy sâu sắc những “áng thiên cổ hùng văn” của dân tộc như Nam Quốc sơn hà của Lý Thường Kiệt, Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi. Tuyên ngôn độc lập là sự đúc kết kinh nghiệm của nhiều thế kỉ đấu tranh vì nhân quyền, dân quyền, vì độc lập tự do của dân tộc và nhân loại, thể hiện hùng hồn của ý chí quyết tâm và sức mạnh vĩ đại.
Thế nhưng, lâu nay hầu hết các thầy cô đều sử dụng phương pháp truyền thống là đọc - hiểu thông thường: học sinh đọc văn bản và tìm hiểu chi tiết tác phẩm, học sinh thấy khô khan, khó hiểu bởi nhiều lí do trong đó có một lí do rất lớn là các em sống trong thời bình nên không hiểu hết được ý nghĩa của độc lập, tự do, không hiểu được bối cảnh ra đời của tác phẩm. Từ đó sẽ hạn chế trong quá trình phân tích, cảm nhận giá trị của tác phẩm này.