Dàn ý chi tiết
1.Mở bài
- Giới Thiệu vài nét về tác giả Nam Cao và sự nghiệp văn học của ông
- Giới Thiệu tác phẩm Chí Phèo và đặc sắc nghệ thuật của tác phẩm
2.Thân bài
Đặc sắc nghệ thuật:
- NT điển hình hoá của Nam Cao thể hiện qua cách miêu tả, phân tích tâm lí của nhân vật Chí Phèo, Chí Phèo đại diện cho những người nông dân bị bần cùng hóa tới mức đọ tột cùng vừa bị đẩy và con đường lưu manh hoá, tha hóa tới mức đánh mất cả nhân hình lẫn nhân tính. Tuy nhiên Nam Cao cũng tạo hình ảnh nhân vật Chí Phèo độc đáo, tiêu biểu và có thể nói là duy nhất trong nền văn học Việt Nam, điều đó được thể hiện trong nghệ thuật khắc họa khuôn mặt của Chí
- Nam Cao miêu tả nhân vật trong quá trình vận động và phát triển của tính cách, của sự phát triển về tâm lí, khiến nhân vật trở nên có sức sống, sinh động và do đó nhân vật trở thành điển hình của văn học.
→Thành công trong việc xây dựng nhân vật điển hình mang tính cách điển hình.
- Qua Chí Phèo, Nam Cao rất thành công trong việc tổ chức tác phẩm:
+ Nam Cao tạo nên một cốt truyện có tính kịch tính cai: Cốt truyện được dẫn dắt bằng các nút thắt kịch tính để dẫn tới một kết thúc hợp lí mà về hình thức tưởng chừng đó là 1 kết thúc ngẫu nhiên
+ Cốt truyện của Nam Cao được đặt trong khung thời gian hiện tại trong đó có sự đảo chiều, có quay ngược thời gian kể
+ Phần mở đầu và kết thúc thục time hiện tại, tức là gắn với những gì đang diễn ra trước mắt người kể chuyện, tương ứng với những gì người kể chuyện đang quan sát được.
+Phần giữa có sự đảo chiều thời gian, nhân vật người kể chuyện đi ngược về quá khứ đẻ chỉ ra gốc gác của Chí Phèo rồi quay lại kể theo trình tự quá khứ- hiện tại để nối liền mạch kể. Sự thay đổi thời gian kể gắn liền với thay đổi điểm nhìn trần thuật, tạo nên tiếng nói đa âm trong câu chuyện, cụ thể là câu chuyện về cuộc đời chí Phèo không chỉ đc tái hiện đơn giản qua cách kể, lời kể của nhân vật người kể chuyện mà còn qua điểm nhìn của chính Chí Phèo, Thị Nở, bá Kiến,.... các điểm nhìn này tạo sự đa dạng trong nghệ thuật trần thuật, tạo ra sự phối âm, hoà điệu trong tác phẩm
- Nam Cao rất thành công trong việc sử dụng ngôn ngữ kể chuyện, bao gồm ngôn ngữ kể và tả của nhân vật người kể chuyện, ngôn ngữ mang tính cá thể và được cá thể hoá của các nhân vật trong truyện
+ Kết hợp đối thoại và độc thoại, lời kể gián tiếp + lời kể nửa trực tiếp
+ Độc thoại mang dấu ấn độc thoại nội tâm như đoạn Chí Phèo tỉnh rượu ngồi ôn lại quá khứ
+ Kiểu đối thoại một chiều mà bên phát tín hiệu thì cứ phát, bên nhận tính hiệu thì không có phản ứng rep như cảnh Chí Phèo - Thị Nở gặp nhau sau trận ốm
- Khi tạo ra các nhân vật, Nam Cao trung thành vs nguyên tắc phản ánh hiện thực sống nhà văn không phóng đại cực đoan phần bản năng, thú tính trong con người không hạ thấp, không xóa bỏ nét đẹp mang tính người của các nhân vật, đây chính là nét đặc sắc trong nghệ thuật vị nhân sinh của Nam Cao.
3.Kết bài
- Khẳng định ngòi bút tài hoa của Nam Cao trong tác phẩm Chí Phèo