Niềm vui của sex chỉ kéo dài bằng tuổi thọ của dopamine
Tôi thừa nhận bản thân cảm thấy dùng thể xác để làm lành khiến cuộc yêu đương có cảm giác mãnh liệt. Cơ thể tôi run lên theo từng nhịp yêu đương, đầu óc như được giải phóng, cảm xúc hưng phấn tràn về. Những cái ôm lâu hơn thường ngày, những nụ hôn mang tính “giành giật”, cái cách cả hai cuốn lấy nhau như thể sợ mất nhau lần nữa…
Cảm giác ấy có thật. Sau mỗi cuộc yêu, đặc biệt là khi cảm xúc đang dâng trào vì cãi vã hay chia tay, cơ thể giải phóng một “cơn bão hormone”. Nào là dopamine khiến ta cảm thấy sung sướng, thỏa mãn; rồi oxytocin thường gọi là hormone “kết nối” hoặc “gắn bó”, đặc biệt mạnh khi được ôm hoặc tiếp xúc thân mật. Khi tất cả những hormone ấy cùng trào lên, tôi tưởng như tình yêu đã quay lại. Nhưng đó chỉ là cảm giác, một sự phấn khích nhất thời được châm ngòi từ căng thẳng chưa giải tỏa.
Tôi từng nghĩ make-up sex là một cách để xoa dịu, để tha thứ, để nối lại những gì vừa đứt gãy. Nhưng rồi tôi lại thấy mình tìm kiếm cảm giác được gắn bó, có lúc chỉ muốn né tránh cuộc trò chuyện nghiêm túc, và có lúc, tôi đơn giản là muốn quên đi cảm xúc tiêu cực bằng một khoái cảm mạnh hơn.
Thế là một vòng tròn luẩn quẩn ra đời. Mỗi khi có xung đột, chúng tôi giải tỏa qua sex, từ đó lại thấy gần gũi hơn, lại tiếp tục yêu. Nhưng đáng tiếc là vòng tròn này không giải quyết được nguyên nhân gốc rễ. Make-up sex, nếu không đi kèm giao tiếp và hiểu nhau, chỉ là một liều giảm đau tạm thời. Uống nhiều quá, tôi cảm thấy thuốc đã dần lờn, cơn bão hormone sau chuyện yêu đương ngày càng dễ tan biến.

Tôi không muốn tình yêu trở thành vết xước tích tụ. Không muốn sex là cách duy nhất để hai người còn cảm thấy mình kết nối. Và tôi biết rõ: nếu không dừng lại, thì mỗi lần nằm cạnh nhau sẽ chỉ là một cách trốn tránh cảm xúc thật và tự đánh mất chính mình trong im lặng kéo dài.