Trang thông tin tổng hợp
Trang thông tin tổng hợp
  1. Trang chủ
  2. chính tả
Mục Lục

[JIMINJEONG/WINRINA] MỘT NGÀY...

avatar
Kaka
08:43 03/12/2025

Mục Lục

- Em có nhớ Đình để túi ốc vít ở đâu không Trí Mẫn?

- ...

- Đình nhớ mình để ở đây rõ ràng mà tìm mãi không thấy.

- ...

- Em có cất đi đâu giúp Đình không?

- ...

- Nào~

- ...

- Vẫn còn giận Đình sao?

- Em chẳng dám.

- ...

- Bỏ em ra.

- Sao mà bỏ ra được chứ.

- Mất đồ chứ gì? Đi mà hỏi chị ấy kìa, chị ấy trả lời cho.

- Nào cái miệng xinh!

- Bênh rồi chứ gì, thế Đình đi mà yêu chị ấy đi!

- ...

- Bỏ em ra!

- Không!

- ...

- Nào nào, đau rồi thấy chưa~

- ...

- Đình không có mà~

- Bỏ em ra...

Trí Mẫn ngúng nguẩy, Trí Mẫn giùng giằng, Trí Mẫn giẫy giụa, Trí Mẫn bằng tất cả sức bình sinh vẫy vùng trong sự cố gắng ôm của chị, em há to miệng dọa cắn hai bàn tay nắm chặt lấy tay mình, làm đôi tay của em vì bị siết lâu mà bắt đầu hơi tím đi nhưng người trước mặt thì chẳng dám lơi lỏng ra, sợ em giật phăng rồi chạy đi mất như hôm qua.

- Nhìn Đình này Trí Mẫn.

- ...

- Em nhìn Đình này Trí Mẫn.

- ...

- Đình nói em nhìn Đình mà?

- Đừng có ra lệnh cho em.

- ...

- ...

- Đình nhỡ lời, Đình xin lỗi Trí Mẫn của Đình nhé.

Mẫn Đình không sai đâu, chị cũng không hề ra lệnh cho em, họa chăng vì hai tay chị cố giữ lấy hai tay em để em không chạy ùa vào phòng rồi như hôm qua, chị mãi không thể gọi em mở cửa được, nên phải dùng nhiều sức, thành ra lời nói cũng có chút gằn giọng hơn, đanh lại hơn khiến em cảm thấy là chị đang ra lệnh cho em cũng nên.

Cơ mà chị vẫn khựng lại đôi ba giây rồi mở lời xin lỗi em, một điều mà nếu là trước kia, chị chẳng ngờ được có ngày mình sẽ chỉ vì cảm xúc của em liền sẵn sàng xuống nước một chút thế này bao giờ đâu. Mẫn Đình xin lỗi không phải vì chị có lỗi, chị xin lỗi vì vô ý làm xước nhẹ lên cảm xúc đang không ổn của em cơ. Thế là chị liền giữ bình tĩnh cho mình, nhẹ giọng xuống với nhiều yêu thương, gọi em bằng cách mà em luôn thích, Trí Mẫn của Đình.

- Em không muốn nhìn Đình.

- Thế, em nghe Đình được không?

- Không!

- ...

- Bỏ em ra! Đỏ hết rồi, Đình không thương em nữa hay sao mà cứ siết tay em thế?

- Không phải Đình không muốn bỏ tay em ra...

- Vậy thì bỏ ra, muốn hay không muốn thì Đình đang làm em đau đó.

- ...

- Lại nữa?

Trí Mẫn chép miệng một cái rõ to, em cau đôi mày chụm cả lại, hai bàn tay nắm chặt giật ngược vào người mà không được, bất lực quá, tuôn luôn một câu chẳng buồn nghĩ nhiều, ngồi phịch xuống ghế. Mẫn Đình vừa thả tay ra em chẳng được mấy giây em liên đứng phắt dậy toan bỏ đi, khó trách chị vội vã lần nữa siết lấy hai cánh tay em một cách thiếu nâng niu như vậy lắm.

Vì,

- Đình sợ cảm giác của ba ngày vừa rồi...

- ...

- ...

- Đình sợ gì?

- Sợ nếu mình không thể hiện hết mình...

- ...

- Cho em thấy là Đình cần em, cần mỗi mình em...

- ...

- Thì Đình sẽ mất em vào một lúc nào đó mà Đình không biết được.

Vào một lúc nào đó mà Đình không biết được, một lúc nào đó mà em, cùng với nhiều sự ấm ức trong lòng và suy nghĩ trong đầu, khiến cảm xúc của em tổn thương, mắt em mờ nước, mũi em nghẹt cứng và họng em nghẹn lại, em sẽ chẳng buồn, chẳng muốn làm mình làm mẩy để chị chú ý đến, để chị quan tâm đến, để chị xem là cả vũ trụ của mình, mải miết vây quanh mà dỗ dành nữa. Chị sợ vậy, vì chị biết nếu thực sự như vậy, nghĩa là em không còn cần mình nữa rồi.

Chẳng giấu, hôm nay đã là ngày thứ 3 em công khai giận chị kể từ ngày đi du lịch miền nam cùng chị về hôm giữa tuần đến giờ. Em không giấu, không giếm, vừa về đến nhà ngay lập tức bảo rằng, mình cảm thấy không vui và từ bây giờ sẽ giận chị. Em cho chị một cái bắt đầu nhưng không thông báo gì về kết thúc, để Mẫn Đình đứng ngồi không yên.

Nếu như là những lần giận dỗi khác của em, em sẽ im lặng từ lúc em cảm thấy dỗi, em không nói gì hết, bỏ ăn bỏ uống hoặc chỉ qua loa tạm bợ cho qua cơn đói, điều mà Mẫn Đình cực kỳ không thích và nhắc em nhiều lần nhưng dỗ dành em rồi thì em lại nũng nịu dụi đầu cổ vô người chị, bảo rằng mình cố tình làm như thế để chị thương.

Phải mà lần này cũng thế thì chắc Mẫn Đình sẽ lại bắt được bài như cũ thôi, chị sẽ vừa càu nhàu em vài tiếng rồi lại dỗ dành em đến khô khan miệng mồm. Nếu như em quá bướng bỉnh mà không chịu thôi thì cái tôi của chị sẽ lại vươn mình mạnh mẽ lên, sẽ hơi đanh cái giọng ngọt ngào này lại mà gắt với em một vài câu để em chịu ăn chịu uống, hoặc là vài lần kể ra hơi xấu hổ nhưng cũng ấm ức ngược lại em rồi trốn trong chăn chảy nước mắt nóng gối, chẳng hạn như thế.

Ý rằng, nếu em vẫn như thế, mọi thứ vẫn như thế, em vẫn biết thừa chị sẽ lù khù lằn khằn nhăn nhó như bà già năm em mười tám, dám gan trời vạch căng hai đầu chân mày của chị thì chị nhất định không bao giờ siết em đến hằn chặt mười ngón tay lên tay em như vậy đâu.

Lần này, lần đầu tiên, khi vừa đẩy gọn ba vali nặng trịch vào nhà, em quay người đối mặt với chị, hít một hơi nghe rõ mồn một tiếng thở ra dai dẳng và nặng nề, mắt chạm mắt, không chút sức sống trong câu nói:

- Em cảm thấy không vui, bây giờ em sẽ giận Đình!

Là một câu thông báo vỏn vẹn mấy chữ, vậy mà đã ba ngày trôi qua, em thực sự nghiêm túc với câu nói của mình, em giận Mẫn Đình.

Lúc nghe em tuyên bố vậy, Mẫn Đình có phần thiếu tinh tế, vì trước giờ em chưa từng như thế nên chị cứ nghĩ đứa trẻ lắm trò này lại bày cái gì ra để nghịch ngợm với chị thôi, để chị lại cáu lên mắng cho một câu xong mếu máo, rồi chị lại thương thương, ôm ôm mà vỗ về. Vậy nên chị bình chân như vại lắm, chị tưởng đùa nên chị hùa theo, một phần vì Mẫn Đình vẫn hay làm vậy, phần còn lại là cũng thừa nhận rằng lúc đó quá mệt để dỗ dành em ngay, vì hôm đi chơi về hai đứa cũng hớt hải chạy như ai rượt vì trễ tàu. Chỉ lầm bầm trong miệng, rằng được thôi, cho em giận vài tiếng đấy, còn chị sẽ đi xử lý ba cái vali này, xong xuôi rồi dỗ dành em.

Chứ chị không biết, ba ngày rồi chị không có cơ hội để làm điều đó, em không giải thích gì nhiều nhặn cả, cứ im lặng, không muốn ôm, chẳng muốn cười, ăn uống đầy đủ, rõ ràng như vậy là đang trong tầm kiểm soát của em chứ không hề quậy tung trời lên như mọi lần để được chị dùng lời ngon ngọt mà ôm ấp vào lòng nữa.

Chị nhớ em không buồn khóa cửa như cái cách em hay làm khi giận dỗi, em cũng không cố tình nặng nhẹ tay chân gì, nói xong chỉ chầm chậm đi vô phòng, chị nghe rầm tiếng cửa một cái, ngó đầu quq thấy em lại vừa mở ra, xoa xoa lên như muốn xin lỗi vì chưa cẩn thận vậy. Bình thường đứa bé lém lỉnh như em hay làm mấy trò vậy lắm nên chị mới không hay, mới không biết.

- Đình mà sợ mất em?

- ...

- Vì em lì lợm thôi, nếu không, em có đứng đến nửa đêm, đến khi gà gáy, đến khi mặt trời lên một lần nữa cũng có mỗi mình em thôi.

- ...

- Không phải vậy sao?

Trí Mẫn lần này không đợi chị nhắc bên tai rằng hãy nhìn vào mắt chị nữa, em chủ động với điều đó, chủ động nhìn thẳng vào đôi mắt xáo động nhiều lo lắng, nhắc về một chuyện mà từ trước đến giờ em chưa bao giờ nhắc đến, ngày mà em một mình đứng từ trưa đến tối muộn trong cái thời tiết cắt da, cắt thịt vì một người chẳng để lọt một chữ trong câu hẹn của em vào tai.

- Mắng tiếp đi, đang mắng Đình mà sao lại khóc?

- ...

- Khóc vì xót Đình sao?

- Mơ đi.

Giọt nước nóng ran chẳng hiểu vì sao chỉ vì em nhỡ chớp mắt một cái mà rơi bõm, cố cào lên má em để được đứng lại nhưng chẳng thể, vỡ tan nát trên tay người vẫn đang siết lấy cả hai tay em. Trí Mẫn thấy mặt mũi hừng hực lên, em muốn rút tay lên lau phắt một cái cho sạch mà không được, giật không nổi tay ra nữa. Trong lòng Trí Mẫn hơn sóng, đảo qua đảo lại, xoáy trộn cuộn trào, bị bắt phải đối diện với thứ trong lòng cấu xé, trong cơn uất ức, em không giữ được bình tĩnh như ba hôm rồi, chỉ mới nói được vài câu đã tự thấy xót xa cho mình, bao nhiêu thứ tủi thân trào lên dữ dội.

- Không phải thế sao lại khóc nào?

- ...

- Vậy là xót Đình rồi, xót Đình không được em quan tâm mấy hôm rồi.

- Đình muốn được xót thì...

- ...

- Thì... tìm chị ấy đi.

- Tại sao Đình phải tìm cơ?

- ...

- Đình có thể biết lý do vì sao Đình cần làm điều đó không?

- ...

- Hửm?

- ...

- Đình có thể biết lý do vì sao em bảo Đình làm điều đó được không?

- Vì Đình từng theo đuổi chị ấy, còn em... là tội nghiệp em nên Đình mới chịu để em theo đuổi...

Trí Mẫn bức bối quá, em muốn giành lại hai tay của mình để che kín khuôn mặt ngay lúc này mà không thể, mấy lần em giằng ra rồi bỏ về phòng làm Mẫn Đình cũng không dám buông, chị muốn mọi chuyện được giải quyết, chị muốn cơn giận thì của em biến mất và trở lại làm đứa trẻ nghịch ngợm cả ngày đùa chị.

Chị ấy, người mà từ đầu cuộc trò chuyện em đã nhắc đến khi Mẫn Đình cố tình gợi chuyện chị bị mất bọc ốc vít vắt trong cánh tủ bếp khi nãy, là người mà Trí Mẫn chưa từng nghĩ sẽ gặp và được chào hỏi ngay trong ngày đầu tiên của chuyến đi chơi miền nam mà Mẫn Đình đã hứa với em cuối năm rồi. Chị ấy, một người em chưa từng hình dung là có thân hình mảnh khảnh, nước da khá đậm màu và một nét duyên dáng khó cưỡng ánh nhìn được. Em chưa từng biết vì Mẫn Đình chưa từng kể với em, chưa từng nói với em, chưa từng cho em hay bất kỳ một điều gì về người ấy, thứ em biết duy nhất sau khi gặng hỏi chị bằng tất cả mọi cách là chị là người thầm thương họ, theo đuổi suốt ba bốn năm tuổi xuân của mình mới được đồng ý một lời tỏ tình.

Em chẳng thể ngờ được, chẳng thể nào ngờ được nếu chị ấy không chủ động chào Mẫn Đình, chị ấy không hỏi Mẫn Đình rằng người bên cạnh là người yêu mới của chị sao thì em nghĩ cả đời này chắc chẳng bao giờ em quan tâm đến người yêu cũ của chị là ai cả. Từ ngày theo đuổi chị đến tận hôm ấy, em chưa bao giờ hỏi chị xem người ấy là ai cả, em chưa bao giờ hỏi chị xem người ấy ra sao cả và em cũng chưa bao giờ hỏi chị xem cả hai đã yêu nhau thế nào cả. Thứ duy nhất mà em nhắc về người yêu cũ của chị luôn là một cái cớ để em giận dỗi chị mỗi khi thấy bực mình, thấy ghét chị mà chị không làm gì khiến em giận được.

Khoảnh khắc bong bóng xà phòng trong đầu em vỡ tách một tiếng, em như ngỡ ra, em chợt hiểu vì sao ngày đó chị dành thời gian để theo đuổi họ lâu bằng thời gian yêu đương với em đến tận hiện tại. Một người đậm tính nữ từ dáng hình đến thanh âm, rõ ràng là họ trau chuốt vì nghiệp vụ của ngành dịch vụ cần như vậy nhưng không hiểu sao trong đầu em không thể nghĩ được đến đoạn đó, em chỉ cảm thấy, người như em còn muốn xiêu lòng với chất giọng trong, mảnh và thanh như thế, em còn thấy có chút xáo động qua từng bước uyển chuyển trên đôi gót nhọn như thế, toát lên một vẻ tự tin và đầy kiêu hãnh như thế.

Rõ ràng Mẫn Đình chẳng nói gì nhiều với chị ấy cả, em nghe mồn một câu ừ của Mẫn Đình sau câu chị ấy hỏi, rồi Mẫn Đình bảo rằng chị muốn nhận phòng nhưng muốn đổi phòng nào đó sang một phòng có cửa sổ và ban công rộng hơn, chị sẵn sàng chi trả thêm. Em nhớ lúc đó mình đã nhìn Mẫn Đình, rồi lại nhìn chị ấy, nhưng không ai nhìn lại em cả, họ chỉ nhìn nhau, chỉ đối đáp với nhau thôi. Em nhìn xuống, thấy tay chị vẫn nắm tay mình, chị vẫn nắm rất chặt, mà em không biết vì sao em bỗng nhiên muốn rút tay mình lại quá.

Vì mấy ngày đi chơi mà rộn ràng cả tháng trước để chuẩn bị, Trí Mẫn cố gắng để chơi thật vui, em cố gắng đẩy hết mọi suy nghĩ của mình ép sát vào góc tường nào đó, tung tăng chạy nhảy, cười đùa như không có một gợn lăn tăn nào cả. Nhưng, em đoán thôi, hẳn là vì những ngày qua em cố gắng để bản thân hưởng thụ thật đã đời như thể đây là lần cuối cùng em được ở cạnh chị, được chị đưa đi chơi, được chị nuông chiều đủ thứ nên trong chuyến đi em trở nên dễ xúc động hơn hẳn, em khóc vì những điều nhỏ nhặt nhất như khi chị nhặt được một hòn đá cuội ở cái góc vườn rồi cùng em vờ vịt giấu diếm như ăn trộm, trong khi chẳng ai bắt gì cả. Chỉ vậy thôi, chị chịu tung hứng với em có bấy nhiêu đó thôi mà Trí Mẫn cũng mếu máo rồi bật khóc, vì em sợ, em sợ rằng đó là lần cuối cùng chị chiều chuộng em đến vậy.

- Vậy nên điều đó làm Trí Mẫn của Đình nghĩ rằng Đình không bao giờ sợ mất em sao?

- ...

- Điều đó khiến Trí Mẫn của Đình nghĩ rằng Đình vì tội nghiệp mới đồng ý yêu em sao?

- Một người được Đình theo đuổi, một người chỉ biết chạy theo Đình...

- Trí Mẫn này, Đình bỏ tay ra thì Trí Mẫn của Đình có thể cho Đình ôm em một chút được không?

Tiếng đánh ực trong cổ Mẫn Đình có thể nói là to nhất kể từ khi em quen chị đến bây giờ, em nghe được trong đó sự lo lắng, hai cánh tay chắc lằn vết của em cũng cảm nhận được chị nhúc nhích mấy đầu ngón tay, mà em bận ấm ức quá nên không nghe rõ chị nói gì, môi cứ vừa mếu vừa run, mím chặt vào nhau, mắt mũi lưng tròng, chị chẳng đợi em ừ hử nữa, xót hết cả lòng ôm lấy em.

Trí Mẫn từ nhỏ đến lớn chớ hề một lần phải vì ai mà xuống nước, điều đó Mẫn Đình hiểu rõ như bố mẹ em luôn rồi, vì ở với chị, có ngày nào mà em cãi thua chị được một câu đâu.

Nhưng vì để có được những ngày ở cùng chị để cãi phải hơn một câu ấy là đằng đẵng ngày ngày tháng tháng từ năm mười tám tuổi, nắng có mưa có, sương có tuyết có, chịu bao nhiêu là lạnh nhạt, là buồn tủi mới đổi lại được chứ đâu phải dễ dàng. Với em, khoảng thời gian theo đuổi Mẫn Đình em chưa từng hối hận, em vẫn thường tự nhớ về quãng đường đó, sao mà nó dài dằng dặc, em đi mãi đi mãi cũng không tìm được một chút ánh sáng lay lắt nào vậy mà ngày nào cũng thế, khóc đã một trận rồi lại như mới, hừng hực ý chí theo đuổi chị.

Bởi, có lẽ vì quãng thời gian mà em chẳng thể quên được đó, nên khi chẳng mảy may gì lại gặp người từng được chị dốc lòng theo đuổi kia, em vô thức thu gọn người lại, lấp mình trong hai chữ 'tự ti'.

Có phải vậy không?

Có phải em đang tự ti vì em là người mất rất nhiều thời gian và tình cảm mới được chị đáp lại, còn người ta thì được chị dầm mưa trải nắng mà theo đuổi không?

Có phải em đang tự ti vì em là người phải chủ động trong cái mác người điên yêu mới được chị đáp lại, còn người ta cao cao tại thượng được chị chủ động đuổi theo không?

Có phải em đang tự ti vì em là người chị tội nghiệp và thấy có lỗi sau khi để em một mình đứng giữa đông, còn người ta được chị đứng giữa đông để đợi đón không?

Có phải em đang tự ti với tất cả những điều như vậy không? Vì em là người theo đuổi chứ không phải được theo đuổi trong mối tình này?

Hmm, nó không sai, nói em tự ti thì thực ra cũng không sai, nhưng đúng hơn là em tị nạnh. Trí Mẫn tị nạnh, em tị nạnh với mọi điều mà em chưa từng có được ở chị. Nhưng tị nạnh là điều mà từ nhỏ đến lớn Trí Mẫn chưa từng phải trải qua, em có thể có chút ganh đua, có chút so sánh, có chút ngó nghiêng, có chút hiếu thắng, nhưng tị nạnh một chuyện cảm xúc thì đây mới là lần đầu. Đâu đó trong lòng em một sự khó chịu khó giải thích càng ngày càng lớn, đúng hơn là em không dám giải thích, không dám đối mặt, không dám thừa nhận là mình tị nạnh.

Để nói ra được những điều này, ba ngày qua trong đầu em nhớ về rất nhiều những ngày theo đuổi chị, em lấy nó so sánh với những ngày tháng chị theo đuổi người ta, rồi tự lăn dài nước mắt xuống gối. Nghĩ đến những điều đó, tim em nhói lên nhiều lần, cảm xúc gì trong người em cũng có, giận chị, dỗi chị, bực tức chị, buồn bã chị, tủi thân vì chị, đôi khi còn là cau có và thấy ghét chị hơn cả nữa, nhưng mà em lại không dám thừa nhận là mình tị nạnh với quá khứ của chị cùng người ta.

- Trí Mẫn này, em nghe Đình nói nhé, Đình sẽ nói thật chậm, nếu em hiểu hết thì em gật đầu cho Đình hay, được không em?

- ...

- Được không Trí Mẫn?

- ...

- Trí Mẫn ngoan~

- Đình không giấu em chuyện Đình theo đuổi họ nhiều năm vì Đình không nghĩ có việc gì phải giấu người Đình yêu cả, chuyện cũ là cũ, Đình cho em biết cũng chỉ như kể một câu chuyện đã kết thúc ở quá khứ, kể lại cho người Đình yêu ở hiện tại, để em không phải băn khoăn quá khứ của Đình như thế nào.

- Em hỏi Đình mới kể.

- Nếu em không hỏi, bỗng dưng Đình bảo 'Trí Mẫn này, trước kia Đình tán tỉnh người khác mấy năm lận đấy' thì Trí Mẫn của Đình có muốn nghe không nào~

- ...

- Đau phết đấy nhớ!

Chị nói mà không cãi được thì mình đấm tới thôi.

- Trí Mẫn này, cho dù Đình đã từng dành nhiều thời gian cho họ nhưng họ không trân trọng Đình, họ không giữ lấy Đình, họ không cho Đình một cảm giác yêu và được yêu, nên họ và Đình giờ chỉ là một lễ tân khách sạn và một vị khách nhận phòng.

- Còn người mà Đình muốn cùng ở chung trong mọi căn phòng là em, là Trí Mẫn, là người cho Đình biết yêu có hình có dáng thế nào, có âm thanh ra sao, có niềm vui, ánh mắt, nụ cười hân hoan đến nhường nào.

- ...

- Em sợ lần gặp gỡ vừa rồi Đình sẽ lại rung động với họ à?

- ...

- Nếu em sợ điều đó thì Đình xin lỗi đã để em phải chịu đựng cảm xúc này lâu đến vậy. Nhưng mà Trí Mẫn này, từ ngày có một em bé đòi làm Trí Mẫn của Đình, Đình không còn thấy mặt trời nào rạng rỡ bằng mặt trời trong lòng nữa.

Từ nãy rồi, từ lúc mà Mẫn Đình bắt đầu nói, tiếng thút thít đã nhỏ rồi biến mất dần, không có sức chống, không cựa quậy, không giùng giằng, em buông thõng người, dựa đầu lên vai chị, mọi sức nặng đổ trọn lên người chị, ngoan ngoãn làm một mặt trời rạng rỡ trong lòng chị.

Nhành cây cằn cỗi, mỗi ngày được em tưới cho một chút nước, mỗi ngày được em rọi một chút sáng, mỗi ngày được em tíu tít quấn quanh, bốn năm trời cũng chịu chứng minh cho em thấy, tủi thân ngày hôm đó của em, chị dùng cả đời, cùng dịu dàng và ngọt ngào của mình để ôm ấp và bù đắp trọn vẹn cho em.

- Nhưng Trí Mẫn này, Đình đã làm nhiều điều khiến em cảm thấy mình thua thiệt sao?

- ...

- ...

- Vì yêu Đình khó quá, yêu Đình khó như lên trời... nên em thấy ganh tị khi chị ấy được Đình yêu.

Em lí nhí trong miệng, ngắt ngứ vì cơn xấu hổ khi phải thừa nhận rằng mình tị nạnh với người yêu cũ của chị nhưng em không muốn Mẫn Đình nghĩ em thua thiệt điều gì cả, em tự biết, từ ngày yêu em, chị đã cố gắng và thay đổi tích cực đến nhường nào. Hiển nhiên em cũng khóc bù lu bù loa, đau đầu đau cổ hằng hà sa số lần trong thời gian đầu vì chị thiếu tinh tế với em rồi, nhưng đổi lại những kiên nhẫn của em là một Mẫn Đình mỗi ngày mỗi ngọt ngào, mỗi ngày mỗi dịu dàng, điều mà chỉ dành riêng cho mỗi em.

Em lí nhí mấy chữ, nhìn xuống đất, rồi lại lén nhìn lên chị, xem chị thế nào, rồi đánh mắt đi chỗ khác tiếp, sợ chị phát hiện. Tị nanh chuyện ấy chẳng có gì xấu hết nhưng Trí Mẫn xấu hổ vì tự em tị nạnh, tự em làm cho mình trở nên tị nạnh rồi tự em cảm thấy như thể mình và chị đi đến hồi kết chẳng bằng cơ.

Trí Mẫn tị nạnh, và em cũng chiếm hữu nữa, dù em chẳng mấy khi thể hiện ra. Mẫn Đình là của em, em theo đuổi và có được tình cảm của chị, đáng nhẽ ra em phải cao cao tại thượng giữ chặt chị bên cạnh mới phải. Nhưng cũng thông cảm cho em một chút, chỉ mới lần đầu yêu thôi, mà yêu chị khó hơn cả thi cử nên nghĩ đến chuyện có người chẳng mất chút sức lực nào có thể lấy được chị đi là em trở nên nhạy cảm hẳn, nhất là với người còn từng được chị yêu đến vậy.

Dẫu sao, em cũng chỉ là đứa trẻ đang dần lớn, tâm hồn thiện lành và một sự yêu bản thân, dù em lúc này không nhận ra rằng mình không khăng khăng tìm cách giữ chị khi em nghĩ chị có thể sẽ rung động với người cũ, nhưng em cũng không buông chị ra, em vẫn dành trọn vẹn thời gian bên cạnh chị, vẫn quan sát thật kỹ mọi thứ rằng chị vẫn nắm tay mình, vẫn muốn ôm mình, vẫn ngồi quỳ gối dưới sàn thật lâu chỉ để dỗ dành mình để biết rằng mình cần phải nói ra suy nghĩ của bản thân cho chị hay, cho chị thấu, chỉ như vậy chị mới có thể yêu em trọn vẹn được.

- Trí Mẫn của Đình là mặt trời, thế thì lên trời có gì mà khó, em nhỉ?

- Trước kia Đình cũng xem chị ấy là mặt trời?

- Trên thế giới hay trong lòng Đình, từ trước đến giờ đều chỉ có một mặt trời duy nhất.

- Là chị ấy?

- Là Trí Mẫn của Đình~

Em cố tình, em biết, chị cũng biết, em còn nghe chị khúc khích cười khi bị em hỏi vặn, chị cũng hiểu em vặn được câu đó nghĩa là cơn giận tuyên bố từ ba ngày trước đã cuốn sạch mất tiêu rồi đấy, nên chị không giải thích thêm gì nữa cả, một mặt trời duy nhất tên Liễu Trí Mẫn.

- Ở đây của Trí Mẫn thấy thế nào rồi, Đình có thể lắng nghe một chút không?

- ...

- Ở đây của em còn đau như lúc nghĩ rằng Đình sẽ yêu họ nữa không?

- ...

- Vậy Trí Mẫn của Đình đang thấy thế nào thế?

- Nhẹ nhõm, an tâm.

- Thế thôi á?

- Và em yêu Đình~

Em cười, bá lấy cổ chị mà cười khằng khặc, dạo gần đây em hay chốt một câu chuyện gì đó bằng việc nói là em yêu Đình, rồi hơi đỏ mặt bật cười. Em yêu Mẫn Đình lắm, em yêu chị lắm, đứa trẻ con này từ ngày biết mình có tình cảm với chị chưa một lần nào lung lay cái tình cảm non nớt bồi đắp mỗi ngày này cả, vậy nên thứ lỗi cho Trí Mẫn một chút nếu như em chưa có cách hành xử khéo léo và chững chạc hơn, chưa đủ nhạy bén và tinh tế để có thể bộc lộ được cảm xúc hơn, em chỉ là yêu chị nhiều quá nên đôi khi việc sợ mất chị làm em thút thít với sự tủi thân một chút.

- Trí Mẫn này, em tin Đình nhé~

- ...

- Cho Đình biết nữa, cho Đình biết là em đau đớn thế nào nữa, vậy thì Đình mới có thể chen chúc vào đó, ôm em thật chặt.

- Đình...

- Ơi~

- Đình cũng sợ mất em thật sao?

- Thật, không phải 'cũng', Đình sợ mất em, thật lòng sợ mất em.

Trí Mẫn không cố ý đâu mà không biết sao miệng em nhoẻn muốn ra tới mang tai, chu môi chủ động thơm lên môi chị, mắt nhắm tịt lại vui sướng. Người như Mẫn Đình cạy miệng chị cũng chẳng chịu nói mấy câu sến súa, thế mà vì yêu em đã nói không biết bao nhiêu lần, bao nhiêu ngày tháng. Lòng tự tôn của Mẫn Đình cao ngất, nhất là trong chuyện tình cảm, trong cái nơi mà chị từng không được trân trọng thì chị lại càng dễ tự ái và tự cao, ấy vậy, vẫn đang ở đây, đầu gối chạm đất để ngồi thấp hơn em một chút, để nhìn thấy em rõ hơn một chút, để từng lời nhẹ nhàng như tiếng nước, thừa nhận với em rằng mình sợ mất em, vì yêu em nên mới sợ mất em.

Miền nam đúng là nơi ấm áp hơn cả, những ngày ở đó em đã hết mình hết mẩy như thể đó là lần cuối cùng em có chị kề bên, em nũng nịu, em mè nheo, em đòi hỏi đủ thứ trên đời để được chiều chuộng. Em khóc khi em thấy buồn tủi rồi lại bật cười khi em thấy phấn khích, lúc thì đòi đi chơi, khi lại đòi về nghỉ, lúc thì đòi món Á, khi lại đổi ngoắt sang món Tây. Những lúc đó em cũng ngầm quan sát xem chị có khó chịu không, nhưng hiển nhiên người chiều chuộng em đến mức nửa đêm còn đi mua kem sữa dâu cho em được thì mấy chuyện này có là gì.

Trí Mẫn miên man trong niềm hạnh phúc, chúng len lỏi trong từng thớ thịt làm cả người cả hồn em lâng lâng hân hoan sao đó, chỉ là một câu nói thôi nhưng em cảm tưởng như em có được cả thế giới đang ôm ấp và nâng niu mình vậy.

Cả hai đều biết chỉ lời nói sáo rỗng thì ai mà chả nói được, nhưng cũng chỉ em và chị biết, giữa chúng em chưa từng có một lời sáo rỗng nào.

Hôm nay, Mẫn Đình lại một lần nữa, ngọt ngào và dịu dàng dỗ dành nỗi sợ hãi của đứa trẻ yêu chị hết lòng hết dạ, dù rằng có nhiều điều đơn giản đã bị phức tạp hóa lên nhưng chẳng sao cả, Trí Mẫn của chị được quyền đó mà, chị luôn cho em được làm như thế.

- Em cảm thấy vui ơi là vui, em chẳng giận Đình nữa đâu!

0 Thích
Chia sẻ
  • Chia sẻ Facebook
  • Chia sẻ Twitter
  • Chia sẻ Zalo
  • Chia sẻ Pinterest
In
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Cookies
  • RSS
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Cookies
  • RSS

ohana preschool

ohana preschool cung cấp kiến thức dinh dưỡng, bài tập tăng chiều cao, phát triển trí tuệ cho trẻ. Giải pháp khoa học giúp trẻ cao lớn khỏe mạnh.

© 2025 - CLTM

Kết nối với CLTM

âm lịch hôm nay thời tiết hải phòng 68gamebai Xoilac trực tiếp bóng đá Socolive TV MANCLUB
Trang thông tin tổng hợp
  • Trang chủ
Đăng ký / Đăng nhập
Quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Đăng ký