Hồi nhỏ, tôi đã rất buồn khi đọc bài văn nói về những đứa con luôn xấu hổ vì có mẹ là nhà nông, là lao công, là công nhân lương ba cọc ba đồng! Còn tôi, cũng chẳng hiểu sao, ngay từ lúc bé, đã luôn miệng tự hào “Mẹ con là nông dân” khi cô giáo hay ai đó hỏi.
Tôi tự hào về mẹ của mình. dù người không được học hành đầy đủ, cũng chẳng phải công nhân viên chức Nhà nước, không trẻ, đẹp bằng mẹ của nhiều đứa bạn trong lớp...Cái nghề mà mọi người thường gọi là “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” ấy khiến mẹ có nước da ngăm đen, rám nắng vì phải dãi dầu mưa lũ, hứng từng đợt gió Lào nơi mảnh đất miền Trung nghèo khó!Theo lời nói “Mẹ mày vất vả vì mày lắm...” của những cô bác hàng xóm, tôi tìm về miền ký ức khuất xa, nằm ngoài tiềm thức của đứa trẻ thơ ngày ấy...... Mấy năm sau ngày tôi đổ bệnh, bố còm cõi bế tôi đi hết bệnh viện này tới bệnh viện khác tìm thầy, tìm thuốc. Không tính được số lần hai bố con ngược xuôi ra thủ đô điều trị, chỉ biết rằng gia đình tôi gần như kiệt quệ. Tiền tàu xe, tiền khám, tiền thuốc, tiền những đợt chạy điện, chiếu xạ trị cho tôi ngoài Hà Nội đều trông cậy vào tiền bán những thúng lúa, mớ khoai, gánh rau mẹ gửi ra. Mẹ chăm sóc ông nội, chị Mai và em gái tôi mắc bệnh tim bẩm sinh, rồi còn nuôi bầy heo, đàn gà để bố bớt đi những giọt mồ hôi lo toan khi đang cố gắng chạy chữa cho con.
Tuy không chạy nhảy được như các bạn, bước đi cũng chưa thẳng nhưng tôi luôn vui sống, tự tin và phấn đấu đạt thành tích cao trong học tập. Nụ cười của mẹ là động lực giúp tôi vượt qua tất cả khó khăn.
Link nội dung: https://ohanapreschool.edu.vn/ket-bai-ta-me-lop-5-a55505.html